| Chúa Nhật Chúa Thánh Thần - Năm A |
| THẦY CŨNG SAI ANH EM |
| G. Nguyễn Cao Luật op |
Mới chỉ là khởi đầu Trình thuật về lễ Hiện Xuống là một trình thuật quan trọng. Bản văn này không chỉ thuật lại mốc khởi đầu của Giáo Hội, nhưng cả việc kết thúc của sách Tin Mừng. Vậy mà, một câu hỏi làm chúng ta ngạc nhiên : tại sao trình thuật này không được các sách Tin Mừng thuật lại, nhưng chỉ được kể đến trong sách Công Vụ Tông Ðổ ? Trong thực tế, sách Công Vụ Tông Ðổ chỉ tường thuật, hoạ lại truyền thống Do-thái, "một điều đã được khẳng định", xét như là một thực tại, vốn đã có trong Tin Mừng. Ðối với người Do-thái, lễ Ngũ Tuần là dịp kỷ niệm hổng ân được ban tặng qua Lề Luật. Với biến cố tại núi Xi-nai, người Do-thái được giải thoát khỏi tình trạng nô lệ, nhất là được quy tụ thành một dân có liên đới và trách nhiệm với nhau. Họ cùng hướng tới một mục đích và chấp nhận cùng đi với nhau trên một con đường. Một số tác giả Do-thái không thuộc lãnh vực Kinh Thánh đã sử dụng hình ảnh lửa, gió, tiếng nỗ lớn để mô tả tính cách đảo lộn của biến cố Xi-nai. Thánh Lu-ca cũng sử dụng lại cách diễn tả này. Tuy vậy, các tác giả sách Tin Mừng cảm thấy không cần phải thuật lại, theo một hình thức đặc biệt, sự đỗi mới từ căn bản mà các ông đã luôn diễn tả trong suốt cả sách Tin Mừng. Sứ điệp của thánh Gio-an tóm tắt điều cốt yếu này : các tông đổ - sau này là các tín hữu - đều được thông dự vào sự sống của Ðức Giêsu, cũng như vào sự bình an của Người. Các ông là những người được đỗ tràn Thần Khí : các ông sẽ sống giữa trần gian, sẽ đi đến mọi nơi để đem lại ơn tha thứ và lòng thương xót. Sứ mệnh của các ông được tóm lại trong mệnh lệnh đơn giản sau đây : Hãy đi công bố Tin Mừng về ơn hoà giải và tha thứ. Nhờ sứ mệnh của các tông đổ, nhân loại được tái tạo, và đó chính là lễ Ngũ Tuần của tất cả nhân loại. Lễ Ngũ Tuần không thể tách rời khỏi lễ Vượt Qua. Xưa kia, đây là ngày lễ đánh dấu việc hưởng dùng những hoa trái đầu tiên nơi đất hứa, sau khi đã trải qua những chặng đường gian lao đầy thử thách. Sự kiện này mới chỉ là khởi đầu cho những ân huệ sau này : tất cả đều phát xuất từ cuộc Vượt Qua. Ngày nay, lễ Ngũ Tuần, tức là lễ Hiện Xuống, cũng gắn liền với lễ Phục Sinh. Mặc dù mới chỉ là khởi đầu, chưa phải là hoàn thành, nhưng toàn bộ hoa trái của lễ Phục Sinh đã được trao tặng trong Thần Khí của Ðức Giêsu : chính Thần Khí sẽ bao phủ cả vũ trụ, khởi đầu từ các tông đổ, để rổi sẽ lan đến mọi nơi. Tất cả mới chỉ là khởi đầu - và ngọn lửa, ngọn gió thần linh vẫn có đó ... Thầy sai anh em đi Kể từ ngày kêu gọi các môn đệ đầu tiên, Ðức Giêsu đã chuẩn bị cho các ông đón nhận mệnh lệnh này. Toàn bộ cử chỉ, hành động, lời nói, lời cầu nguyện cũng như sự hiện diện của Người đều nhằm huấn luyện các môn đệ đón nhận biến cố hôm nay. Cũng như Ðức Giêsu, các môn đệ có một sứ mạng phải chu toàn, có một sứ điệp phải loan báo. Công trình do Người khơi mào (và được đóng ấn trong máu Người) không thể bị gián đoạn. Công trình biến đỗi, tái tạo cuộc sống con người cần phải được thực hiện tới cùng. Muôn dân muôn nước thuộc mọi thời cần phải, và được quyền biết rằng Thiên Chúa yêu thương họ. Chính vì thế, mặc dù các tông đổ đang trong tình trạng sợ hãi, Ðức Giêsu vẫn sai các ông đi. Một khởi đầu có vẻ quá khiêm tốn, quá âm thầm. Thiên Chúa vẫn hành động như thế. Ðức Giêsu sai một nhóm người, quá ít, lại kém hiểu biết để thực hiện một công trình vĩ đại : chinh phục cả thế giới về cho Người. Ðã có nhiều người lấy làm ngạc nhiên về việc sai đi này : Với nhóm người nhỏ nhoi như thế mà Tin Mừng được loan báo cho toàn thế giới sao ? Việc cứu độ cả nhân loại lại tuỳ thuộc vào nhóm người tầm thường này sao ? Làm sao các tông đổ có thể làm được ? Mặc dù Ðức Giêsu đã kể dụ ngôn về "men trong bột", nhưng làm sao có thể tin rằng những con người như thế kia lại có thể làm đảo lộn cả thế giới ? Khó tin quá ! Thế nhưng, chính Ðức Giêsu cũng đã nói về "chiên đi vào giữa bầy sói" (Mt 10,16). Người biết rõ thái độ thù nghịch, không muốn đón nhận cũng như sự thờ ơ của con người đối với các sứ giả, và với sứ điệp của Người. Người sai các tông đổ đi, không phải với bàn tay trắng. Các môn đệ cũng có những "vũ khí" như Ðức Giêsu đã có. Những "vũ khí" này không nhằm giết hại ai, nhưng là để làm cho sống. Ðó là Bình An, Vui Mừng và Tha Thứ. Những điều này có ý nghĩa gì ? "Ơn Bình An" không phải là không có chiến tranh hay xung đột. Bình an của Thiên Chúa là sức mạnh giúp chế ngự, lướt thắng những nghi ngờ và sợ hãi. Bình an của Thiên Chúa giúp con người biết mở rộng lòng để đón nhận tình yêu. "Ơn Vui Mừng" do Thiên Chúa ban tặng vượt xa mọi thứ hạnh phúc thông thường. Ngay giữa những khó khăn, những vất vả nhằm kiến tạo một thế giới công bình hơn, con người vẫn cảm nhận được niềm vui vì xác tin rằng Thiên Chúa không bao giờ quên lãng công trình sáng tạo của Người. Cuối cùng, "ơn Tha Thứ" của Thiên Chúa : đây là điều con người vẫn thiếu. Ơn sủng này giúp con người có khả năng hiểu biết, đón nhận và hoà giải với người khác cũng như với chính mình. Ơn sủng này sẽ chữa lành và tái tạo tất cả những gì đã bị thương tỗn, bị lệch lạc trong con người cũng như trong các mối tương giao ... Như vậy, với Thần Khí của Thiên Chúa, con người được giải thoát khỏi sợ hãi, khỏi thái độ khép kín nơi chính mình, để hướng đến những biên cương mới, nơi Thiên Chúa chờ đợi họ. Ngày lễ của Hội Thánh Lễ Ngũ Tuần là ngày giáng sinh của Hội Thánh. Thần Khí được ban xuống, không phải trên những cá nhân riêng lẻ, nhưng trên một cộng đoàn đã được quy tụ và tỗ chức. Ðây chính là cộng đoàn mà Ðức Giêsu đã kiên trì đào tạo để sai đi. Chính trên cộng đoàn này, Thần Khí, qua lửa và gió, đáp xuống như trận cuổng phong, để bắt lấy họ, đốt cháy họ, nhào nặn họ, biến họ thành một dân mới tức là Hội Thánh. Ðược khai sinh trong Thần Khí, Hội Thánh sẽ phải luôn lắng nghe Thần Khí để kiểm lại sự hiện diện của mình giữa trần gian, đổng thời nhìn lại sứ mạng của mình đã lãnh nhận, nhận được sức mạnh để chu toàn sứ mạng ấy. Về phần mình, mỗi Kitô hữu cũng phải ý thức rằng mình thuộc về Hội Thánh, thuộc về Thần Khí của Thiên Chúa. Những ân huệ đã lãnh nhận không phải chỉ để mưu ích cho cá nhân mình, nhưng là để cho toàn thể Hội Thánh thêm phong phú. Mỗi người sẽ góp phần riêng của mình giúp Hội Thánh luôn sống đúng với ý nghĩa mà Thiên Chúa mong muốn. Mỗi người sẽ cộng tác với người khác để làm cho Hội Thánh luôn tươi trẻ, để loan báo cho thế giới về mầu nhiệm Phục Sinh. "Như Chúa Cha đã sai Thầy, "Ai tin vào Thầy Chúng ta nghĩ gì về điều này ? |